Tại sao giáo viên viết bảng nhưng vẫn phát hiện học sinh nghịch ngợm sau lưng mình?

Mắt chỉ có thị trường 180 độ, nhưng não bộ có khả năng xử lý 360 độ.

Khoa học hiện tại đã có thể giải thích ở sao giáo viên của bạn quay lưng lại viết bảng mà vẫn có thể phát hiện học sinh đang nghịch ngợm hoặc quay cóp. Hóa ra, câu nhắc “tôi có mắt trên sau gáy” ko chỉ là dọa dẫm vô căn cứ.

Lần đầu tiên, một nghiên cứu chỉ ra bằng chứng cho thấy hệ thống thị giác của chúng ta có thể lấp đầy tầm nhìn 360 độ. Mặc dù thị trường của mắt chỉ là 180 độ phía trước, một số cơ chế ghép ảnh thực hiện bởi não vẫn cho phép chúng ta tưởng tượng phía sau mình là gì.

Điều này cho ta hình dung tới fake thuyết “trường nhìn cùng hưởng” của công nghệ gia Rupert Sheldrake, giải thích tại sao chúng ta nhận biết được các mối nguy hiểm phía sau, hoặc có cảm giác một người đang theo dõi và nhìn chằm chằm vào mình.

Tại sao giáo viên viết bảng nhưng vẫn phát hiện học sinh nghịch ngợm sau lưng mình? - Ảnh 1.

Tại sao giáo viên viết bảng nhưng vẫn phát hiện học sinh nghịch ngợm sau lưng mình?

Nghiên cứu được tiến hành bởi giáo sư Satoshi Shioiri tới từ Đại học Tohoku, Nhật Bản. Trong đó, ông thiết kế ra một mô hình thí nghiệm gồm 6 màn hình được đặt ghép nhau thành vòng tròn 360 độ. Lần lượt, 29 tình nguyện viên là những sinh viên dự thí nghiệm được đề nghị đứng vào giữa.

Màn hình sẽ chiếu một loạt các ký tự nhấp nháy dạng chữ L, giữa đấy có 1 ký tự hình chữ T lẫn vào trên nơi ngẫu nhiên. Sinh viên được đề nghị tìm ra chữ T đó tại đâu.

Một loạt những sơ đồ chữ cái khác nhau đã được chiếu xung quanh 6 màn hình, 1 nửa được lặp lại, còn 1 nửa thì không. Các căn hộ công nghệ ghi nhận những sơ đồ chữ cái lặp lại giúp tình nguyện viên nhanh chóng chọn ra chữ T hơn, mặc dù chính họ cũng không biết sự lặp lại đó.

Điều ngạc nhiên nhất là bất nhắc chữ T có tại đằng trước hay phía sau lưng, các sinh viên cũng chọn ra chúng nhanh hơn. “Điều này chứng tỏ việc xử lý hình ảnh [trong não bộ] không bị giới hạn trong trường nhìn, mà mở rộng ra cả trường rộng hơn bên cạnh người quan sát”, các tác kém chất lượng nghiên cứu viết.

Tại sao giáo viên viết bảng nhưng vẫn phát hiện học sinh nghịch ngợm sau lưng mình? - Ảnh 2.

Mô hình thiet ke của thí nghiệm trên Đại học Tohoku

Thông thường, tầm nhìn của cả 2 mắt của chúng ta chỉ ngừng lại trên khoảng 180 độ, thậm chí vùng nhìn rõ của nó còn nhỏ hơn thế. Nếu bạn dang rộng hay tay ngang vai và đưa mắt nhìn thẳng về phía trước, bạn vẫn có thể nhìn thấy hai tay của mình một phương pháp mờ nhạt.

Đưa dần cánh tay về đằng sau nữa, chúng sẽ biến khỏi tầm nhìn của bạn nhưng não bộ vẫn định vị được các cánh tay đang ở đâu. Điều này có thể mở rộng ra với những đối tượng bên bên cạnh cơ thể.

Chẳng hạn như 1 giáo viên vừa quay lưng lại để viết bảng. Hình ảnh dưới lớp học đã lọt ra ko kể tầm nhìn của cô. Nhưng công đoạn xử lý hình ảnh mà cô thu lượm được từ các cái liếc nhanh trước ấy vẫn được não bộ thực hiện. Bởi vậy, trong một khoảnh khắc nào đó, một giáo viên vẫn có thể phát hiện học sinh của mình nghịch ngợm phía bên dưới mà không phải quay lưng lại.

“Bộ não của chúng ta sẽ tái hiện được ‘tầm nhìn 360 độ về thế giới’, mặc cho chúng ta chỉ nhận thức rõ ràng về những gì chúng ta thấy trực tiếp phía trước mặt mình”, những nhà nghiên cứu cho biết.

Tại sao giáo viên viết bảng nhưng vẫn phát hiện học sinh nghịch ngợm sau lưng mình? - Ảnh 3.

Mắt chỉ có thị trường 180 độ, nhưng não bộ có khả năng xử lý 360 độ

Năm 1981, công nghệ gia Rupert Sheldrake từng đề cập đến một khái niệm gọi là “trường nhìn cùng hưởng” trong cuốn sách của mình. Ông cho rằng những hiện tượng như thần giao phương pháp cảm, cảm giác bị theo dõi từ phía sau là có thật và chúng sẽ được giải thích bằng khoa học.

Ý tưởng của Sheldrake khi đó là con người có thể chia sẻ những trường nhìn với nhau. Bởi vậy, 1 người có thể nhìn được từ phía sau hoặc nhìn thấy những gì thực ra là từ mắt của người khác, thậm chí từ cha mẹ hoặc tổ tiên của họ.

Ông đã thực hiện 1 nghiên cứu để chứng minh điều này, nhưng đã bị tất cả các căn hộ kỹ thuật phản bác.

Mặc dù vậy, Sheldrake vẫn ghi nhận được một kết quả có ý nghĩa, chỉ ra rằng 60% chúng ta có khả năng phát hiện một ai đó đang theo dõi mình từ phía sau. Điều ấy gợi ý hiện tượng này là thực, và chúng ta nên đi tậu 1 lời giải đáp phải chăng hơn của Sheldrake cho hiện tượng đó.

Bây giờ, có lẽ những căn hộ khoa học trên Đại học Tohoku đã tậu ra được đáp án. Chúng ta có thể không chia sẻ tầm nhìn của mình với ai khác. Nhưng cơ chế xử lý và ghép ảnh của não bộ vẫn cho phép con người có 1 tầm nhìn 360 độ.

Đây là nghiên cứu trước hết và là 1 bước quan trọng để đào sâu thêm các chức năng kỳ diệu của não bộ, liên quan đến việc đồng bộ tầm nhìn và sự vận động của chúng ta trong dung tích 3 chiều.

Tham khảo Sciencealert, Mysteriousuniverse

10 ảo ảnh làm bạn nghi ngờ thị giác của chính mình